Bên cạnh cặp tranh "Vinh hoa" - "Phú quý", cặp tranh Đông Hồ "Lễ trí" - "Nhân nghĩa" cũng rất nổi tiếng.
Tranh "Lễ trí" (礼智) vẽ đứa trẻ ôm rùa, trong đó chữ 礼 là dị thể của chữ "lễ" (禮).
Tranh "Nhân nghĩa" (仁義) vẽ đứa trẻ ôm cóc.
Theo Nho giáo, "ngũ thường" (五常) gồm "nhân" (仁), "nghĩa" (義), "lễ" (禮), "trí" (智) và "tín" (信). Mạnh Tử (孟子) giải thích:
• "Nhân" (仁) là cội nguồn của "trắc ẩn chi tâm" (惻隱之心) – tức lòng trắc ẩn, thương xót.
• "Nghĩa" (義) là cội nguồn của "tu ố chi tâm" (羞惡之心) – tức lòng hổ thẹn, căm ghét điều xấu.
• "Lễ" (禮) là cội nguồn của "từ nhượng chi tâm" (辭讓之心) – tức lòng khiêm tốn, nhún nhường.
• "Trí" (智) là cội nguồn của "thị phi chi tâm" (是非之心) – tức khả năng phân biệt đúng sai.
Bốn phẩm chất này được gọi là "tứ đoan" (四端) hay "tứ thiện đoan" (四善端), trong đó "đoan" (端) có nghĩa là khởi đầu, gốc rễ. Theo Mạnh Tử, đây là bản tính thiện lương tự nhiên có sẵn trong con người, cần được nuôi dưỡng và phát triển. Ông cũng khẳng định rằng, ai không có đủ bốn phẩm chất này thì không xứng đáng làm người (非人).
Phía sau các em bé trong tranh còn có hình ảnh hoa sen, biểu tượng của sự thuần khiết và cao quý.
Tranh dân gian Đông Hồ "Lễ Trí" (礼智) - Thể hiện hai trong bốn phẩm chất đạo đức cơ bản theo Nho giáo, minh họa qua hình ảnh đứa trẻ ôm rùa, biểu tượng cho sự khôn ngoan và lễ nghĩa.
Tranh dân gian Đông Hồ "Nhân Nghĩa" (仁義) - Thể hiện hai phẩm chất đạo đức cơ bản khác theo Nho giáo, minh họa qua hình ảnh đứa trẻ ôm cóc, biểu tượng cho lòng nhân ái và nghĩa khí.